Chùm thơ LÀNG LÊN PHỐ

0
63

Quá trình đô thị hóa đang diễn ra mạnh mẽ trên khắp đất nước ta và tác động đến nhiều mặt hoạt động xã hội. Một số Hội viên Câu lạc bộ Thơ luật Đường họ Phạm Việt Nam  góp thêm một vài góc nhìn cá nhân qua chùm thơ xướng họa vui sau đây:

 Lang pho

Bài xướng:

LÀNG LÊN PHỐ

Lâu ngày trở lại chốn thôn hương,

Thấy sự đổi thay đến lạ thường.

Nhà cửa ken dày đầy mặt ngõ.

Quán hàng chen chúc kín ven đường.

Chân dài nhún nhảy rung chòm xóm.

Váy ngắn đung đưa rợp hội phường.

Ao cá, vườn cây đâu chẳng thấy,

Người về vương vấn nỗi buồn thương.

                       Phạm Văn Dương

 

Các bài họa:

 

1. LÀNG HÓA PHỐ

(Họa nguyên đề đảo vận)

Đất chật bây giờ làng hóa phố

Người đông hiện tại xã thành phường

Lầu cao lố nhố vươn ra ruộng

Quán xá lăng nhăng chiếm hết đường

Nhụng nhặng rượu chè be bét nụ

Ty toe trai gái nẫu nường hương

Ao sen giếng nước đi đâu hết

Ngao ngán tình quê thật đáng thương

                        Từ Đức Khoát

 

2. CÁCH TÂN

Nào ai giam hãm được mùi hương

Đổi mới cách tân chuyện lẽ thường.

Hàng quán rợp trời thôn hóa phố

Áo quần kín đất ruộng nên đường.

Giao lưu nhất thiết cần nhiều bạn

Buôn bán đương nhiên phải lắm phường.

Khổ nỗi gái trai giờ chán học

Lượn lờ “xanh đỏ” nghĩ mà thương !

                        Phạm Ngọc Toàn

 

3. CHUYỂN LÀNG SANG PHỐ

Thôn làng xưa gọi, chốn quê hương

Sang phố xem ra đã bất thường

Cõi duối lưa thưa giờ biến mất

Rặng tre lả lướt cũng lên đường

Cửa hàng buôn nhỏ mọc quanh xóm

Chợ búa bán to khắp các phường

Váy ngắn, chân dài theo ngoại quốc

Láng giềng tình nghĩa kém thân thương .

              Phạm Trường Nguyên           

 

 

   4. LÀNG LÊN PHÓ

             (Họa đảo vận)

Lâu rồi xa mảnh đất quê hương

Trở lại hôm nay thấy khác thường

Xóm cũ đường thôn giờ hóa phố

Làng xưa đất bãi đã lên phường

Nhà lầu ngạo nghễ vươn ra ngõ

Hàng quán xênh xang kín mặt đường

Giếng nước sân đình nay vắng bóng

Ngắm nhìn cảnh lạ lại thêm thương

                        Phạm Thế Hoàn

 

5. HƠN MƯỜI XUÂN XƯA

Thống nhất hai miền – lại cố hương

Ngày đầu giải phóng thấy ghê thường

Vườn xưa nhà cũ tiêu tan nẻo

Bom đạn chiến tranh lấp kín đường.

Mấy tháng bà con về khắp xóm

Vài năm kiến thiết khác chi phường

Tường cao, lầu đúc, nhiều thay đổi

Thăm lại quê mình – đẹp mến thương.

                        Ngọc Ẩn Nhi Huyền

 

6. XÓM PHỐ

Hôm qua thăm bạn – chỗ đồng hương.

Phố vắng giờ đây rất đỗi thường .

Kẻ có ung dung buôn tại chỗ.

Dân nghèo tất bật bán bên đường.

Mi cong liếc mắt  nghiêng trời đất

Cạp trễ lắc hông động cả phường.

Ngơ ngác mắt Nai không một bóng .

Thân gìa cô quạnh nghĩ mà thương

                        Nguyễn Thị Huề

 

7. THƯƠNG

Quê nghèo xóm vắng ngoẹo sang phường

Ngõ trúc sen hồng lúa ngát hương

Khách sạn năm sao cao ngạo nghễ

Sân gôn trăm mẫu rộng phi thường

Bồng lai tiên cảnh ong say nhụy

Thượng uyển vương gia bướm lạc đường

Vợ cấy chồng cầy tranh tuyệt tác

Nhìn cò lận đận mủi lòng thương

                        Pham Văn Tá

 

8. PHỐ HOA

Già trẻ xã ta lập hội, phường

Bền công sản xuất dựng quê hương.

Điện về tỏa sáng tươi nhà khó;

Lúa trĩu oằn thơm ngát ruộng thường.

Bay bổng nhịp đời qua ngõ phố,

Rộn ràng sức sống giữa hiên đường.

Thạch Sanh dũng cảm tìm chân lý,

Cô Tấm thảo hiền thật dễ thương.

                        Lương Lương Hòa

 

9. VỀ QUÊ

Biền biệt quay về với cố hương

Tình quê chưa nhạt, nghĩa không thường

Làng xưa lụp xụp, xây hình phố

Ngõ cũ tẻo teo, mở mặt đường

Đội ngũ vơ bèo, ra gái quận

Đoàn quân vạt tép, hóa trai phường.

Bạn lòng thuở khó không còn bóng

Dâng trước ban thờ chén rượu thương.

                         Phạm Minh Giắng

 

10. XÃ THÀNH PHƯỜNG

Vừa rồi lưu bước tới quê hương

Cảm nhận cảnh quan rất khác thường

Ngõ xóm nhà tầng nhoà lối ngõ

Đường làng cửa hiệu kín lề đường

Xập xình tiếng nhạc vang theo phố

Lòe loẹt phấn son diễu khắp phường

Giếng nước cây đa đâu thấy nữa

Trong lòng vừa tiếc lại vừa thương!

                        Phạm Đạo

 

12. TRỞ LẠI LÀNG XƯA

Nửa đời phiêu bạt chốn tha hương

Trở lại làng xưa thấy khác thường!

Sừng sững nhà cao trùm lối ngõ

Vèo vèo xe cộ lụa trên đường

Chân dài mấy ả nghênh ngang phố

Nhạc rốc từng đêm rậm rịch phường

Giếng nước, sân đình nay vắng bóng

Hồn quê lẩn khuất – nghĩ mà thương!

                         Huy Phương